Bài đạt giải nhất cuộc thi viết "Khôi Bình và Tôi"

Thứ tư, 24 Tháng 12 2014 17:17

Maria Trần Thị Thu Hương

GĐKB Phúc Lộc, Giáo phận Vinh

BÀI DỰ THI CHỦ ĐỀ “KHÔI BÌNH VÀ TÔI”


Một nhà hiền triết đã từng nói: “Con người là một loài động vật có tôn giáo”. Thực vậy, tôn giáo đóng vai trò rất lớn trong cuộc sống mỗi người. Có ai dám khẳng định: tôi là người vô thần, tôi không có tôn giáo không? Tôi dám chắc với bạn câu trả lời là không, vì từ sâu trong tâm khảm mình, ai cũng phải có một cái gì đó để tin vào, nếu không cuộc sống sẽ trở nên thật vô nghĩa. Là một người Ki-tô hữu, tôi cảm nghiệm sâu sắc được điều đó. Tin vào Chúa, ta cũng tin vào các thánh là những vị được Chúa sai đến thế gian mà coi sóc dân của Người. Và với tôi, tôi đã đặt trọn niềm tin vào Cha Thánh Adolph Kolping cùng Linh đạo Khôi Bình.


Cách đây 6 năm, khi có dịp được đi chúc tết cha F.x Võ Thanh Tâm, lúc ấy đang là Linh mục Tổng đại diện và cũng là Linh mục đồng hành Khôi Bình Giáo phận Vinh, tôi đã được giới thiệu sơ qua về Cha Thánh và Cộng đoàn Khôi Bình, đồng thời được Ngài tặng cho cuốn thủ bản “CỘNG ĐOÀN KHÔI BÌNH VIỆT NAM”. Đây thực sự là bước ngoặt lớn trong cuộc đời tôi. Sau khi tìm hiểu cuốn thủ bản cùng tham khảo ý kiến của các đấng khôn ngoan, tôi quyết định đem Khôi Bình đến với mọi người mà trước hết là anh chị em trong Giáo xứ. Đây thực là một công việc không hề đơn giản chút nào bởi cái tên “Khôi Bình” còn quá xa lạ, chưa hề có một ai nghe qua hay biết đến. Những ngày đầu, tôi đi đến gõ cửa từng nhà, xin người ta từng giây từng phút để chia sẻ về Cộng Đoàn Khôi Bình. Sau hơn nửa tháng, tôi đã thuyết phục được 96 thành viên và quyết định liên hệ với cha F.x, xin Ngài về làm nghi thức gia nhập cho các thành viên mới. Cho đến bây giờ, Gia đình Khôi Bình Phúc Lộc đã đạt tới 247 thành viên - một con số không hề nhỏ và chúng tôi đã trở thành một trong những Gia đình Khôi Bình có công tác hoạt động hiệu quả nhất trong toàn giáo phận. Nhìn lại quãng đường qua, tôi thực sự cảm thấy hạnh phúc và hằng cảm tạ Thiên Chúa vì đã tuôn đổ hồng ân cùng chúc lành cho những dự định tốt đẹp của con cái Người.


Tôi đã thấm nhuần tư tưởng của linh đạo Khôi Bình, đặc biệt với câu khẩu hiệu:

“Tin Chúa giữa thế gian

Hy vọng cho xã hội

Yêu mến tựa gia đình”

 

Không dừng lại ở phạm vi tôn giáo, Khôi Bình còn hướng các thành viên đến gia đình và xã hội - hai phạm trù cơ bản trong đời sống mỗi người. Không dừng lại ở sống đẹp đạo Khôi Bình còn yêu cầu các thành viên sống tốt đời để thăng tiến xã hội bằng cách thánh hóa chính mình nhờ tính tại thế, tính gia đình và tính giáo hội - ba đặc tính chủ yếu của Linh đạo. Nhờ đó, thành viên Khôi Bình sẽ trở thành những nhân tố tích cực Kitô hóa môi trường sống của mình và phát ra ánh sáng tốt đẹp, đưa mọi người đến với nhau sống tựa gia đình. Đây chính là điều kiện cần và đủ để được vào nước Chúa mà Linh đạo Khôi Bình đã đi đúng đường của Phúc Âm. Bên cạnh đó, Khôi Bình còn thực hiện phương châm “giúp người để người tự giúp” (help for selfhelf). Đây thực là một tư tưởng tiến bộ, giúp các thành viên tự lực, tự giác và phát huy được khả năng, năng lực của mình.


Từ ngày biết đến Khôi Bình và nhất là từ khi được trở thành viên chính thức của Gia đình Khôi Bình, tôi như được thổi một luồng khí mới, bình an và nhẹ nhàng. Nếu như trước đây, những gánh nặng cơm áo gạo tiền cùng bổn phận làm vợ, làm mẹ đè nặng trên tôi, thì bây giờ, dù vẫn đối diện và sống với những thực tại trần tục đó nhưng tôi vẫn cảm thấy được sự bình an vì tôi tin rằng Thánh Khôi Bình ở với tôi và Chúa ban sức mạnh cho tôi, nắn lại lưng đã cong để tôi đủ sức bước đi trên con đường nên thánh trong bối cảnh trần thế và thăng tiến xã hội. Gia nhập vào Gia đình Khôi Bình, tôi chưa bao giờ cảm thấy mình phải chịu thêm một gánh nặng bởi việc làm của Khôi Bình hết sức nhẹ nhàng, tự do, tự giác và không hề bị ràng buộc. Những việc tôi làm, tôi đều cảm nhận được sự Quan phòng của Thiên Chúa và sự dẫn dắt của Cha Thánh Khôi Bình. Một dẫn chứng sống động mà tôi đã kinh nghiệm được đó là từ khi gia nhập Khôi Bình, tôi đã có thêm ba cô con gái xinh xắn, dễ thương và đặc biệt nhất là tôi có thể đi sinh hoạt Gia đình Khôi Bình với tâm thế thoải mái nhất vì những baby của tôi rất ngoan và không hề quấy khóc. Phải chăng Cha Thánh đã gìn giữ chúng và cả gia đình tôi trong suốt thời gian qua?


Hơn thế nữa, tình liên đới của tôi với anh chị em dường như được thắt chặt hơn. Tôi là một phụ nữ bận rộn và không có nhiều thời gian để gặp gỡ hàng xóm láng giềng nhiều nhưng nhờ mỗi tuần  được đi sinh hoạt Khôi Bình, tôi có cơ hội gặp gỡ mọi người, cùng anh chị em chia sẻ Lời Chúa, giúp nhau hiểu ý Chúa đánh động tâm hồn trong bài Tin mừng, chia sẻ cuộc sống để trao đổi những kinh nghiệm thiêng liêng, kinh nghiệm sống và học hỏi, thảo luận về những vấn đề cần thiết và có ích cho đời sống tâm linh, xã hội. Đặc biệt, chúng tôi cùng chia vui, sẻ ngọt với nhau nâng đỡ nhau khi gặp khó khăn, thử thách trong mọi vấn đề của cuộc sống, thăm hỏi nhau lúc ốm đau, bệnh tật... Đặc biệt, những lúc gặp khó khăn về tài chính kinh tế chúng tôi cùng giúp đỡ nhau dù chỉ là chút ít nhưng chứa đựng tấm lòng chân thành trao tặng đến nhau.


Trong tổ ấm bé nhỏ của mình, tôi hằng tạ ơn Thiên Chúa vì Ngài thương tôi quá, đã cho tôi một gia đình hạnh phúc. Mỗi khi có vấn đề gì xảy ra, chúng tôi đều cùng nhau cầu nguyện theo hình thức sinh hoạt Gia đình Khôi Bình để kêu xin Thiên Chúa và lắng nghe tiếng Chúa đánh động lòng mình.

Trong mối tương quan với Chúa, tôi đã biết đặt điều lành - mục tiêu của tôi lên cao đến độ khi gặp nó bất cứ ở đâu, tôi không ngần ngại dành thời gian cho nó và vui mừng vì nó. Với tôi, những việc làm hy sinh không còn nặng nề vì tôi biết đó là những món quà, những bông hoa nhỏ tôi dâng lên Thiên Chúa, đền tội lỗi mình. Đồng thời, tôi cũng đã biết mở lòng ra lắng nghe tiếng Chúa dạy trong cuộc sống giữa bộn bề tiếng gọi - một điều mà trước đây với tôi là rất khó vì tôi chưa quen nghe tiếng Ngài.


Và đối với mình, tôi đã biết sống dễ dãi hơn, tôn trọng mình hơn. Tôi không còn ép xác, bó buộc bản thân mình phải ngồi cặm cụi trong bàn may từ sáng sớm tới tối muộn nữa mà đã dành thời gian để tạo mối quan hệ, tương giao với tha nhân và chu toàn bổn phận của một người mẹ, người vợ trong gia đình. Tôi thoải mái khi hàng tuần được đi sinh hoạt Gia đình Khôi Bình, gặp gỡ anh chị em. Tôi đã có một cái nhìn khác hơn, mới mẻ hơn với mình, với Chúa và với tha nhân.

Từ khi được trở thành thành viên của Gia đình Khôi Bình, niềm tin Kitô giáo của tôi cũng được củng cố hơn. Tôi nhận ra giá trị, vai trò của tôn giáo và Thiên Chúa trong đời sống mình. Tôi cũng cảm nghiệm được câu nói “không có Ngài, con không làm gì được” vì “bỏ Thầy con biết theo ai?”. Bây giờ tôi có thể tự tin tuyên xưng tôi là người có đạo và xác tín niềm tin của mình vì tôi biết “tôi tin vào ai”. Khôi Bình càng làm cho tôi tự hào hơn khi là một Kitô hữu và được hưởng những đặc ân của Thiên Chúa và Hội Thánh.

 

Cùng với sự trưởng thành hơn về đời sống vật chất và tâm linh, tôi còn được rèn giũa những đức tính nhân bản căn bản của con người. Trong nội dung sinh hoạt Khôi Bình, chúng tôi được dạy về cách đối nhân xử thế sao cho phải lẽ, hợp lí để xứng đáng là người công giáo và cho đến nay, tôi vẫn còn đang phải học, học từ anh chị em của mình - những người thầy gần gũi - học ăn, học nói, học gói, học mở và đời sống nhân bản của tôi lớn lên trông thấy. Tôi sẽ gắng tu dưỡng mình để ngày càng hoàn thiện bản thân mình theo ý muốn của Chúa trên tôi.


Khôi Bình thực sự đã đem lại cho tôi một cuộc sống mới, đổi mới tôi thành một con người khác theo chiều hướng tích cực. Tôi quyết trở thành một chứng nhân đức tin sống động giữa cuộc đời, thực hành đúng phương châm của Gia đình Khôi Bình.


Cha Thánh Adolph Kolping đã biến Đức Tin Kitô giáo của mình thành hành động bằng cách phục vụ con người và góp phần xây dựng xã hội và thế giới, ngày nay tôi cũng sẽ thánh hóa bản thân, đem Chúa đến với mọi người bằng những hành động thiết thực, có ích và sống tốt trong môi trường xã hội để thăng tiến xã hội.


PDF.
In
Email