Gia đình Khôi Bình

Thứ ba, 10 Tháng 4 2012 15:46

GIA ĐÌNH KHÔI-BÌNH

 

I. Gia đình Khôi-Bình

 

A. Định nghĩa

 

     Gia đình Khôi-Bình là một cộng đoàn tông đồ giáo dân tự nguyện qui tụ lại với nhau để cùng giúp nhau sống đời Ki-tô hữu, theo linh hạnh do cha thánh A-Đôn Khôi-Bình chủ xướng. Gia Đình Khôi-Bình nên sinh hoạt với sự đồng hành của một linh mục, tu sĩ, hay một giáo dân có căn bản đạo đức và được đào tạo vững chắc về thần học. Các thành viên sống với nhau như người trong cùng một gia đình. Gia đình Khôi-Bình có mục đích giáo dục và hướng dẫn người Ki-tô hữu hành động đúng theo tinh thần Chúa Ki-tô, giúp họ phát triển toàn diện bản thân, sống đạo giữa đời trong một xã hội không ngừng đổi mới của thế giới hiện nay.

 

     Bất cứ ở đâu, Gia đình Khôi-Bình nên được thành lập và sinh hoạt với sự đồng ý của Bản Quyền giáo hội (ở cấp giáo phận là giám mục, ở cấp giáo xứ là linh mục quản xứ). Trong những trường hợp đặc biệt, gia đình Khôi-Bình có thể chọn một linh mục đồng hành ở ngoài giáo xứ mình, miễn là các thành viên Khôi-Bình đó vẫn chu toàn trách nhiệm kitô hữu đối với giáo xứ mình.

 

     Trong Gia đình Khôi-Bình, mọi thành viên đối xử với nhau như anh em ruột thịt, tập sống theo tinh thần giáo hội là gia đình của Thiên Chúa, và theo nguyên tắc dân chủ, trong đó mọi thành viên chia sẻ với nhau quyền làm chủ tập thể Gia đình mình.

 

B. Mục đích

 

     Mục đích của Gia đình Khôi-Bình là tạo cho các thành viên một môi trường thuận lợi để sống đời Ki-tô hữu một cách tốt đẹp, «tốt đời, đẹp đạo», đồng thời khích lệ, hỗ trợ và cung cấp cho họ những phương thế để họ lớn lên trong đời sống thiêng liêng.

 

     Một cách cụ thể, Gia đình Khôi-Bình giúp các thành viên:

 

1. Xây dựng và củng cố niềm tin Ki-tô giáo, tạo điều kiện để các thành viên trong Gia đình nâng đỡ nhau về mặt thiêng thiêng, bằng cách:

 

– chia sẻ Lời Chúa,

– học hỏi và thảo luận về những vấn đề cần thiết và ích lợi cho đời sống tâm linh, xã hội,

– chia sẻ đời sống, trao đổi kinh nghiệm thiêng liêng, kinh nghiệm sống.

 

2. Xây dựng và phát triển tình gia đình, tình huynh đệ và bạn hữu giữa các thành viên, tạo điều kiện để họ có dịp gần gũi nhau, gặp gỡ, tâm sự, trao đổi, cùng làm việc với nhau, và nhất là cùng nâng đỡ nhau khi gặp khó khăn thử thách, trong mọi mặt của đời sống.


     Tình gia đình này là yếu tố làm cho đời sống Ki-tô hữu và sinh hoạt chung của các thành viên Khôi-Bình trở nên vui tươi, đậm đà, đồng thời hấp dẫn và lôi cuốn người khác.

 

C. Thành phần

 

     Các Ki-tô hữu, thuộc bất kỳ thành phần, lứa tuổi, giới tính nào, nếu tự nguyện chấp nhận những nguyên tắc căn bản, mục tiêu, nghĩa vụ của Gia đình Khôi-Bình, và sẵn sàng thực hành linh hạnh do cha thánh A-Đôn Khôi-Bình khởi xướng, đều có thể gia nhập Gia đình Khôi-Bình [1].


     Để thành lập chính thức một Gia đình Khôi-Bình địa phương, tức cấp giáo xứ, gia đình đó phải đạt được con số tối thiểu các thành viên do Ban Quản Gia Khôi Bình Việt Nam ấn định [2] và những người này đã hiểu biết khá đầy đủ thân thế, sự nghiệp và tinh thần cha thánh Khôi-Bình. Các thành viên mới sẽ được chính thức hóa trong nghi lễ nhập gia [3]. Nên được sự đồng ý của Bản Quyền giáo hội (là Đức Giám Mục và Cha Xứ sở tại). Trừ những trường hợp đặc biệt, cần xin ý kiến của ban quản gia Khôi-Bình Việt Nam.

 

II. Sinh hoạt Gia đình

 

     Để thực hiện được những mục đích đã nêu trên của Gia đình Khôi-Bình, các thành viên cần phải đóng góp phần của mình là tham gia các sinh hoạt do Gia đình Khôi-Bình địa phương của mình tổ chức. Không có sự góp phần tối thiểu này, những mục đích trên không thể thực hiện được.

 

A. Sinh hoạt thường kỳ

 

1. Mọi thành viên được mời gọi tham dự buổi sinh hoạt thường kỳ một cách trung thành như trong nội qui đòi hỏi. Mục đích là để các thành viên tạo tình thân gia đìnhnâng đỡ nhau trong những nhu cầu về tâm linh, tinh thần, vật chất…


2. Đương nhiên mỗi người đều sẽ gặp một số trở ngại như đau yếu, bận đột xuất. Nhưng điều quan trọngtinh thần hăng hái: luôn luôn dành ưu tiên hàng đầu cho những buổi sinh hoạt này, và thực tình không bao giờ muốn vắng mặt.


3. Khi vì lý do chính đáng không thể tham dự một buổi sinh hoạt thường kỳ, người vắng mặt nên tìm cách báo cho gia trưởng biết.


4. Gia trưởng nên khích lệ lòng hăng hái, sự tha thiết và ý chí quyết tâm của mọi thành viên để họ trung thành với những sinh hoạt thường kỳ. Gia trưởng cũng nên thường xuyên đến với những thành viên vắng mặt nhiều lần để tìm hiểu lý do và đồng thời khích lệ.


5. Sự vắng mặt thường xuyên không lý do chính đáng của một thành viên trong các buổi sinh hoạt - là dấu chỉ sự thiếu thiện chí và thiếu quan tâm - làm phương hại đến mục tiêu của gia đình. Đó là một lý do khiến thành viên ấy không nên ở lại trong gia đình.

 

B. Thời điểm, địa điểm, nhịp độ thường xuyên

 

     Các gia đình có thể tự ấn định thời điểm, địa điểm và nhịp độ sinh hoạt thường kỳ của mình tùy theo hoàn cảnh riêng của từng gia đình.

 

1. Về thời điểm

a) Thường được tổ chức vào buổi tối, là lúc đa số mọi người đã nghỉ việc, và khí trời mát mẻ, yên tĩnh. Tuy nhiên, cũng có thể tổ chức vào lúc khác tùy theo sự thỏa thuận của các thành viên.


b) Thời gian sinh hoạt: một  tiếng hoặc hơn  tuỳ mỗi gia đình.


c) Cần bắt đầu các buổi sinh hoạt đúng giờ như đã thỏa thuận. Không nên chờ đợi tất cả phải có mặt mới bắt đầu.


d) Không nên kết thúc buổi sinh hoạt quá trễ, nếu cần sinh hoạt lâu giờ, nên bắt đầu sớm thì tốt hơn.


2. Về địa điểm

 

Trong tình hình tế nhị hiện nay, Gia đình Khôi-Bình nên sinh hoạt trong khuôn viên nhà thờ. Nếu nơi nào có “điều kiện” thì sinh hoạt luân phiên tại nhà của các thành viên.

 

3. Về nhịp độ sinh hoạt


a) Lý tưởng nhất là sinh hoạt mỗi tuần một lần [4], vì nếu các thành viên trong gia đình tiếp xúc với nhau quá ít, thì tình thân giữa các thành viên sẽ không đủ thắm thiết để có thể nâng đỡ nhau một cách hữu hiệu trong đời sống Ki-tô hữu cũng như trong đời thường.


b) Nếu không được mỗi tuần một lần, thì có thể hai tuần một lần. Tốt nhất nên vào cùng một ngày trong tuần hoặc trong tháng để bảo đảm sự đều đặn [5].


c) Gia trưởng không nên tự tiện bãi bỏ bất kỳ một buổi sinh hoạt nào vì những lý do không đủ nghiêm trọng.


d) Nên nhớ: gặp gỡ nhau đều đặn là điều cần thiết để các thành viên có thể nâng đỡ nhau về tâm linh và tinh thần một cách hữu hiệu.

 

C. Nội dung sinh hoạt

 

     Một buổi sinh hoạt có thể theo một hoặc hai trong 3 dạng sau:

 

1. Chia sẻ Lời Chúa

2. Học hỏi / thảo luận

3. Chia sẻ đời sống.

 

     Nếu sinh hoạt ngắn giờ (khoảng một tiếng), thì một lần chỉ đủ giờ để sinh hoạt theo một dạng. Nếu sinh hoạt dài giờ (từ một tiếng rưỡi hoặc hai tiếng trở lên), thì một lần có thể theo hai dạng.


     Nên luân phiên thay đổi các dạng sinh hoạt để tránh nhàm chán, miễn sao hoàn thành được các nội dung chủ yếu đã nêu.

     

     Tuy nhiên, vì linh đạo Khôi-Bình chủ yếu dựa trên sứ điệp Chúa Ki-tô, nên việc chia sẻ Lời Chúa là một sinh hoạt chính yếu.

 

D. Giải thích thêm về nội dung sinh hoạt

 

     1. Chia sẻ Lời Chúa: Chia sẻ Lời Chúa là cùng nhau lắng nghe Thiên Chúa nói với mình qua một bản văn Thánh Kinh nào đó, rồi cùng nhau rút ra lối nhìn, cách suy nghĩ, cách hành xử, cách sống theo tinh thần của Chúa, bằng cách nói cho nhau nghe những gì Chúa soi sáng cho mình.

 

     Có nhiều phương pháp chia sẻ Lời Chúa (xin xem trong quyển “Hướng dẫn sinh hoạt”). Tuy nhiên, các Gia đình Khôi-Bình thường dùng phương pháp đơn giản sau đây:

 

Bước 1 (đứng): Một người đọc lớn tiếng, rõ ràng, chậm rãi và đầy tâm tình một đoạn Lời Chúa.


Bước 2 (đứng): Cả gia đình Khôi-Bình cùng đọc lại đoạn Lời Chúa đó.


Bước 3 (ngồi): Từng thành viên lần lượt chọn và đọc lớn lên câu Kinh Thánh đánh động lòng mình nhất. Có thể nhiều người cùng chọn trùng một câu Kinh Thánh, đó là chuyện bình thường.


Bước 4 (ngồi): Mỗi người chia sẻ nội dung câu Kinh Thánh mình đã đọc. Nên chia sẻ điều mà Chúa muốn nói cho riêng mình (nên dùng chữ “tôi”). Không nên chia sẻ kiến thức mình có về câu Kinh Thánh, vì điều này dễ đưa đến sự tranh cãi.


Bước 5 (đứng): Cầu nguyện tự phát. Mỗi thành viên cầu nguyện theo ý mà mình đã chia sẻ.


Lưu ý:

 

1) Sự chia sẻ Lời Chúa cần được xuất phát thực sự tự lòng mình. Mình đang đối diện với Chúa. Mình đang chia sẻ những điều Chúa nói với mình. Không nên nói những lời hoa mỹ văn chương, nhưng sáo ngữ và rỗng tuếch.


2) Tuyệt đối không được tranh luận về kiến thức Kinh Thánh trong khi chia sẻ. Nếu muốn trao đổi kiến thức Kinh Thánh, thì nên thực hiện vào lúc học hỏi thảo luận. Buổi thảo luận đó có thể tiến hành ngay sau giờ chia sẻ Lời Chúa và được hướng dẫn bởi một người am hiểu Kinh Thánh.


3) Nếu đoạn Lời Chúa đó không có gì đánh động lòng mình, thì nên lắng nghe các anh chị em khác chia sẻ. Không nên phát biểu gượng ép.

 

     2. Học hỏi / thảo luận

 

a) Học hỏi

 

Cha đồng hành hoặc một huynh trưởng trình bày một đề tài nào đó về linh đạo (Ki-tô giáo hoặc Khôi-Bình), về Thánh Kinh, về giáo huấn của giáo hội hay của cha Kolping, về những vấn đề trong giáo hội, những khó khăn trong xã hội, về thần học hay luân lý, v. v…

 

Mọi người lắng nghe và ghi chép.

 

Sau cùng là trao đổi, nêu thắc mắc, thảo luận giữa người trình bày và người nghe về đề tài đã trình bày…

 

b) Thảo luận về một đề tài

 

Anh chị em tự bàn thảo với nhau về một đề tài nào đó (tương tự như những đề tài học hỏi), hoặc để đào sâu hơn bài học hỏi lần sinh hoạt trước, hoặc để giúp nhau hiểu biết và ý thức hơn về một vấn đề cần thiết cho đời sống đạo, đời sống cá nhân, cho giáo hội hoặc xã hội…[6].

 

Gia trưởng nên chọn lựa đề tài: sách vở, báo chí, các bài thuyết trình, giảng thuyết, học hỏi… có thể cung cấp nhiều đề tài để chọn lựa.

 

Gia trưởng nên tìm hiểu trước về đề tài để có thể gợi ý và hướng dẫn anh chị em thảo luận.

 

Gia trưởng cần thường xuyên để ý để tế nhị giúp anh chị em trở lại đề tài khi đã bàn luận ra ngoài đề.


     Học hỏi và thảo luận đều có cùng mục đích là thêm kiến thức, đào sâu một vấn đề nào đó trong linh đạo, Kinh Thánh, hay trong giáo hội. Khác nhau ở chỗ là một đằng do một người hiểu biết hơn trình bày vấn đề cho anh chị em, một đằng chính anh chị em chủ động tự tìm hiểu vấn đề bằng sự bàn cãi, trao đổi, người biết nhiều chỉ cho người biết ít.


     Thảo luận rất cần thiết và hữu ích, nhất là khi không có người giúp học hỏi, trình bày vấn đề.

 

     3. Chia sẻ đời sống

 

Là tâm sự hay trình bày cho nhau nghe những gì đã xảy ra với mình trong tuần hay tháng vừa qua, đặc biệt về đời sống thiêng liêng [7], cùng với những ưu tư, thao thức, khó khăn, suy nghĩ riêng của mình.


Nếu nhóm đông người, nên chia thành nhiều nhóm nhỏ [8] để tạo bầu khí thân thiện, dễ nói, và mỗi người sẽ có nhiều thời gian để chia sẻ hơn.


Gia trưởng nên khuyến khích anh chị em trình bày một cách cởi mở, tự do. Có thể gợi ý hay đặt câu hỏi để anh chị em dễ có ý tưởng…


Đây là dịp thuận lợi và cũng là yếu tố cần thiết để anh chị em hiểu nhau, nâng đỡ nhau, sửa đổi nhau, xây dựng cho nhau… nhờ đó phát triển tình thân và sự gắn bó với nhau.


E. Tiến trình sinh hoạt

 

A. Khai mạc: thờ phượng


1.Đến trước nhan Chúa: có thể im lặng ít phút, hoặc gia trưởng nói một vài lời gây ý thức về sự hiện diện của Thiên Chúa, đồng thời mời Chúa đến tham dự sinh hoạt, hoặc xin Chúa thánh hóa buổi sinh hoạt…

2.Đọc hay hát kinh Chúa Thánh Thần hoặc một bài ca có tâm tình thờ phượng.

B. Nội dung sinh hoạt:


Gồm một (hoặc hai) trong ba dạng:

– Chia sẻ Lời Chúa

– Học hỏi / thảo luận

– Chia sẻ đời sống

 

C. Kết thúc: Cầu nguyện:


Cầu nguyện tự phát: mỗi người nói lên tâm tình của mình đối với Thiên Chúa: ngợi khen, cảm tạ, xin ơn… một cách ngắn gọn.

 

Đọc Kinh Gia đình Khôi-Bình, và kết thúc bằng lời cầu:

+ Gia trưởng xướng: «Xin thánh A-Đôn Khôi-Bình»

+ Mọi người thưa: «Cầu cho chúng con».


Đọc kinh Lạy Cha: mọi người nắm tay nhau để nói lên tinh thần hiệp nhất trong gia đình. Hát linh ca Khôi-Bình hoặc một bài  thánh ca phù hợp với nội dung đã sinh hoạt.”

 

________________________

[1] Điều đó có nghĩa là:

  1. a.Không cần phải cả hai vợ chồng cùng gia nhập.
  2. b.Một gia đình Khôi Bình có thể gồm nhiều thành phần khác nhau: nam và nữ, già và trẻ, có gia đình và chưa (hay không) có gia đình, giáo dân và tu sĩ (hay giáo sĩ)… với nghề nghiệp, trình độ học vấn, khả năng kinh tế khác nhau…
[2] Hiện nay, con số tối thiểu ấy được ấn định là 7 người.
[3] Hiện nay nhiều nơi gọi là lễ dấn thân.

[4] Không nên sinh hoạt nhiều lần mỗi tuần, vì như thế sẽ mất quá nhiều thì giờ vốn cần phải dành cho công việc làm ăn, cho gia đình, nhu cầu cá nhân, hoặc cho việc phục vụ giáo xứ.

[5] Chẳng hạn tối thứ hai mỗi tuần, hoặc ngày mùng 1 và 15 mỗi tháng, hoặc tối thứ năm của tuần thứ nhất và tuần thứ ba mỗi tháng.

[6] Cụ thể như:

* việc cầu nguyện riêng hằng ngày, việc đọc Kinh Thánh mỗi ngày, việc tham gia các sinh hoạt giáo hội, việc phục vụ trong giáo xứ, việc cộng tác với cha sở, tình trạng đạo đức trong giáo xứ, v. v…

* việc xây dựng đời sống cá nhân, cách tổ chức đời sống, thời biểu mỗi ngày, các quan hệ cá nhân, cách bảo vệ và tăng tiến sức khỏe, v. v…

* việc giáo dục con cái, nói chuyện với con cái, đời sống tâm linh, vấn đề học hành, sức khỏe tinh thần và thể chất của con cái, việc sử dụng tivi và các phương tiện truyền thông xã hội, lợi và hại của phim ảnh, v. v…

* đối thoại vợ chồng, phương cách giúp gia đình hạnh phúc hơn, kinh tế gia đình, cách tiêu tiền, cầu nguyện trong gia đình, v. v…

* tinh thần dấn thân xã hội, việc chống ma túy và các tệ nạn xã hội, những người nghèo trong xã hội, nạn thất nghiệp, các trẻ em không được đi học, v.v…

[7] Chẳng hạn: những ơn huệ nhận được, những gì cảm nhận được từ Thiên Chúa, những điều Chúa làm nơi mình, phản ứng hay thái độ của mình, sự thay đổi nơi mình…

[8] Có thể chia theo nam nữ, theo lứa tuổi, theo tình trạng gia đình (độc thân hoặc có gia đình)… tùy theo đề tài và quyết định của gia trưởng.


PDF.
In
Email
 
Những bản tin khác: